Lâm Nhàn bước thấp bước cao lội trong tuyết suốt hai mươi phút, cuối cùng cũng ra đến một con đường.
Nhìn bề rộng của con đường này, chắc không phải là con đường lúc mới đến, có lẽ là một ngã rẽ khác.
Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng tầm nhìn rất hạn chế, Lâm Nhàn ngó nghiêng xung quanh cũng chẳng thấy bóng dáng nhà cửa đâu.
"Lão Lâm à, ông phải phù hộ cho con đấy."




